Tại Sao Lại Buộc Phải Viết Tay?
Một điều mà các bạn hay thắc mắc là: tại sao bản lời khấn của các sơ dòng ODN lại phải được viết bằng tay, thay vì chỉ cần “copy – paste” nhanh chóng từ một file gốc nào đó rồi ký vào? Có lẽ như vậy sẽ nhanh và đẹp hơn rất nhiều, nhất là khi ngày nay chúng ta có vô số phông chữ viết tay đa dạng và sinh động.Thế nhưng, một bản lời khấn được viết bằng chính nét chữ của khấn sinh mang một ý nghĩa đặc biệt. Ông bà mình có câu: “Nét chữ là nết người.” Mỗi đường nét trong từng câu chữ hiện lên trên mặt giấy như chính con người thật của khấn sinh: có nét nghiên nghiêng, có nét thẳng thớm, đôi khi lại tròn trịa. Mỗi nét chữ viết tay đều ghi dấu tính cá vị của từng khấn sinh. Những nét chữ chưa hoàn hảo, không đều tăm tắp như các mẫu chữ trên máy tính… nhưng chính đó lại là sự thật của đời sống tu trì – một con người thật với những giới hạn nhưng dám dấn thân vào đời sống dâng hiến, để rồi mong được Chúa đổ đầy những khuyết điểm ấy. Bởi chỉ có Chúa mới là Đấng thiện hảo và là Đấng tròn đầy.
Mình dám chắc rằng khi viết những lời tuyên khấn đó, chẳng ai có thể viết liền mạch theo ý mình ngay từ bản đầu tiên, mà nếu bạn làm được thì bạn quá tuyệt vời. Có bản phải sửa, có bản chưa đẹp, có bản đang viết thì hết mực, phải viết lại để đồng nhất màu mực… Những hành động lặp đi lặp lại ấy như một lần nữa tái khẳng định cùng đích của ơn gọi dâng hiến trong lòng mỗi khấn sinh, giúp họ tái khám phá những điều mới mẻ ngay từ những lời khấn đơn sơ. Lời khấn không chỉ được đọc trong ngày tuyên khấn hay đọc vào những dịp ấn định hàng năm theo luật dòng nhưng còn là lời mời gọi tái khám phá những lời ấy mỗi ngày trong những giây phút hồi tâm cuối ngày. Bản tuyên khấn được viết tay – cũng chính là điều các khấn sinh sẽ đọc khi tuyên khấn trước Thánh Thể – còn thể hiện lòng khao khát và tự do trong việc chọn lựa ơn gọi của mình. “Lạy Chúa, đây chính con người của con, con xin đặt vào tay Ngài.” Bạn có thể có nhiều chọn lựa, nhưng khi đã chọn, bạn xác tín rằng mình cần nỗ lực vun đắp cho điều mình đã khởi sự nơi bản thân. Đời sống dâng hiến cũng như đời sống gia đình hay bất kỳ bậc sống nào khác: là hành trình lên đường mỗi ngày để tái khám phá lại ơn gọi được ở lại với Chúa từ lúc mỗi người được lãnh nhận Bí tích Rửa tội.
Có những hàng chữ cong, có những hàng thẳng; dù cố gắng kiểm soát thật chặt, vẫn khó tránh khỏi vài dòng “lên núi xuống đồi”. Nhưng đó lại chính là sự thật của đời dâng hiến. Sống đời tận hiến không có nghĩa là sống trong màu hồng, sống trong bình an tĩnh lặng như những nấm mồ nơi nghĩa trang – nơi ai cũng chỉ biết mỉm cười với nhau trong nắng sớm hay bóng chiều bảng lảng. Sống đời dâng hiến là chọn lựa sự bình an của những con người sống động bước theo Chúa Giê-su: có va chạm, có thử thách, để làm nhau trưởng thành hơn và để… “bánh xe tinh thần” của nhà dòng tiếp tục chuyển động theo thời gian.
Vì thế, đời sống dâng hiến luôn cần nguồn lực để thực hiện. Và nguồn lực sung mãn ấy không ở đâu xa lạ, mà chính nơi Thiên Chúa. Trong tinh thần khó nghèo, các khấn sinh của Dòng Maria (ODN) luôn hướng về suối nguồn ấy và kết thúc lời khấn của mình bằng câu:
“… Con tin rằng Chúa đã ban cho con ân sủng để thực hiện việc dâng hiến này
thì Ngài cũng sẽ ban cho con ân phúc dồi dào để con sống và hoàn tất điều ấy. Amen.”
